Chào mừng quý vị đến với website của ...
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
tien nữ
code tranh thuy mac
Chúng ta cùng thư giãn nào!
Tập 1: tiếp theo
Thuỷ chiến ở hồ Đá bùn
Thứ bảy được nghỉ học. Thật là đúng lúc cho Tròn Vo. Nó nằm thẳng cẳng trên giường ngáy lớn hơn bất cứ đứa nào cùng tuổi. Nó cần tiêu hóa những sự kiện xảy ra dồn dập suốt tuần lễ nay bằng một giấc ngủ dài thanh bình.
Tarzan khác hẳn Tròn Vo. Hắn rất thích khí trời sáng sớm. Được hít thở mùi vị thiên nhiên trong suốt lúc đứng cạnh cửa sổ mở toang là vị thuốc an thần của Tarzan. Trời xanh không một gợn mây. Bầy ong mật đã bắt đầu tán tỉnh bên giàn nho trổ bông e ấp. Hôm nay hắn đoán trời sẽ nóng nực như những hôm trước.
Tarzan đã xong nhiệm vụ đánh răng rửa mặt. Hắn xuống phòng ăn ngồi cùng một đám học sinh nội trú học lớp khác đang chuẩn bị ba lô đi du ngoạn. Tất nhiên là hắn sẽ không tham dự cùng đám bạn bè lớp 10B kế bên về cái trò du lịch thắng cảnh trừ chuyện cùng chia sẻ phần ăn sáng với chúng là bánh mỳ kẹp thịt và một ly sữa không được ngon lắm. Hắn có mục tiêu khác: xuống thành phố thăm Gaby. Một mình cô bé cũng đủ ngon hơn mười thắng cảnh du ngoạn trong ngày thứ bảy này.
Sau bữa ăn, hắn nhảy phóc lên chiếc xe đạp sườn ngang thiết kế như kiểu xe đua tiến thẳng vào nội ô thành phố. Hắn ghé sạp báo mua một tờ nhật báo quen thuộc và dừng xe tại một chiếc ghế dài trong công viên để đọc. Hãy còn sớm để thăm Công Chúa. Hắn đọc lướt qua phần tin địa phương và mở to đôi mắt vì một bài báo quan trọng sờ sờ nơi góc phải trang nhất. Bài báo dài tới ba cột tường thuật nội dung vụ án mà nhóm tứ quái TKKG đang ráo riết hành động. Hắn để ý đến hàng chữ in thật đậm:
MỘT ĐÒN MỚI CỦA BỌN TRỘM TRANH QUỐC TẾ, CÁC TÁC PHẨM SƯU TẬP ĐÃ BỊ ĐÁNH CẮP KHỎI BIỆT THỰ HOÀNG HÔN TRÊN ĐẠI LỘ CÂY SỒI, TƯ GIA WAGNER.
Đại khái một vị ký giả nào đó đã viết về một vụ đột nhập tư gia trắng trợn. Bọn ăn trộm không để lại một chút dấu vết, chúng đã cướp đi những bức tranh quý giá nhất của nhà sưu tầm nghệ thuật Wagner bao gồm các tác phẩm của các danh họa Hà Lan.
Điều gây cảm giác hứng thú cho Tarzan không phải là bài báo mà là hàng chữ nhắn tin của Sở cảnh sát được đóng khung hẳn hoi: “Vụ trộm tranh tại biệt thự Hoàng Hôn của ông Wagner đã được một người vô danh phát hiện và gọi điện cho cảnh sát. Có thể đây là một thiếu niên trẻ tuổi. Xin mời đến trình diện tại Sở cảnh sát, phòng… số…”
- Mình đã lỡ bứt dây động rừng rồi, mấy cha cảnh sát còn muốn mình xuất đầu lộ diện nữa ư. Còn lâu…
Hắn xé toạc tờ báo. Tờ báo thì chui vào sọt rác, còn bài báo thì chui vào túi quần Tarzan.
*
Tarzan dựng xe đạp vào bức tường cạnh cửa hàng thực phẩm “Công Chúa” và bước vào trước dãy tủ kiếng bày các thức ăn khô lạ mắt. Bà mẹ của Gaby đã có mặt. Bà rất tự hào về cô con gái xinh đẹp của mình nên đã đồng ý với chồng lấy biệt danh cô bé để đặt làm bảng hiệu. Công Chúa. Nhưng… hiện giờ chẳng thấy Công Chúa đâu cả, Tarzan ngó dáo dác như ăn trộm và chào mẹ Gaby vô cùng lịch sự.
- Chào bác, cháu cần gặp…
- Cháu đó à, Peter. Gaby đi ra bưu điện, có lẽ nó sắp về. Cháu có thể lựa trong các giỏ trái cây mỗi giỏ một trái để ăn và đợi nó.
Còn gì hơn, Tarzan lấy ngay một trái táo vàng lườm. Hắn ngồi trên chiếc ghế nhựa ngoài cửa tiệm và mới “xực” được một phần ba trái táo thì Công Chúa về. Hôm nay cô bé mặc một chiếc váy mùa hè máu trắng lấm chấm những nụ hoa xanh da trời càng tôn thêm vẻ đài các cho sự duyên dáng sẵn có. Gaby nháy mắt với hắn và dắt xe qua đường. Cô bé định ngồi bệt xuống thềm cạnh Tarzan nhưng bỗng đỏ mặt vì sực nhớ cô đang mặc váy chứ không phải một chiếc quần Jeans.
Cô ranh mãnh ngắm khuôn mặt đần độn của hắn:
- Chà, vừa ăn trái cây vừa làm thơ phải không?
- Sao, sao… Gaby biết tôi… có… làm thơ?
Công Chúa cong môi:
- Có gì mà bí mật. Bài thơ bốn câu đề tặng Cửa hàng thực phẩm của bạn đã bị lộ. Tròn Vo đã coi lén nhật ký của bạn và thông báo lập tức cho tôi. Nè, muốn… mình đọc giùm không?
Trời hỡi, cái thằng Kloesen láu cá. Té ra những lần nó nhắm mắt ngáy như sấm chỉ là giả vờ hết. Tarzan tự nhiên bối rối lạ lùng. Hắn ấp úng:
- Thôi, dẹp chuyện… thơ thẩn đi! Tôi muốn Gaby đọc cái này.
Hắn rút từ túi quần ra bài báo đã được xếp làm tư đưa cho cô bé. Công Chúa phát biểu sau khi duyệt qua nội dung:
- Tại sao không thấy ông ký giả đề cập đến món tiền thưởng?
- Tôi không để ý điều đó.
- Phải có tiền thưởng chứ…
Cô bé nhìn Tarzan mỉm cười:
- Bạn đã quá cực khổ trong những cuộc truy đuổi.
Tarzan thấy mình yếu ớt hẳn đi. Cô bé đã đoán trúng phóc những suy nghĩ trong tim hắn. Cô thật là một tri âm dịu dàng. Hắn nói:
- Nếu Gaby cũng muốn đi chơi hồ Đá Bùn thì nên khởi hành liền. Mình phải về nhà trước năm giờ chiều. Chậm chạp là không còn đủ thời gian nữa.
- Đúng, sẽ tổ chức buổi ăn trưa picnic.
- Còn phải đi kêu Karl Máy Tính nữa.
- Và… tắm nữa. Nghe nói những người gác rừng ở đó dữ lắm. Họ không cho trẻ con xuống hồ tắm. Nhưng mình đâu phải là trẻ con phải không Tarzan? Mình ở khoảng giữa của trẻ con và người lớn mà. Mình phải có quyền tắm. Bạn biết không…
- Sao?
- Tôi thích tắm ở những nơi có bảng cấm. Nếu ở hồ Đá Bùn có bảng cấm là tôi sẽ “ùm” liền. Trên đời này ăn vụng, nói thầm, nghe lén, tắm trộm… đều hồi hộp cả. Không hồi hộp đâu phải là… TKKG?
- Không có gã gác rừng nào rượt kịp Gaby trên mặt nước đâu. Tôi biết…
- Vậy thì… a lê hấp, đợi mình mười lăm phút chuẩn bị đồ bơi và bữa ăn trưa ba người. À quên, còn con Oskar nữa…
- Làm sao con chó chạy bộ nổi từ đây đến hồ Đá Bùn?
- Khờ quá Tarzan ơi, chàng thám tử Sherlock Holmes ở trong bạn đâu rồi. Bỏ con Oskar vào ba lô cho ló cái đầu ra là xong hết.
*
Lúc này thì Công Chúa đã mặc quần soóc và áo sơ mi. Máy Tính Điện Tử trang bị trên đầu một chiếc nón rộng vành ra vẻ lãng tử Mễ Tây Cơ. Chỉ có Tarzan túi bụi mặt mày vì con chó Oskar. Hắn khoác chiếc ba lô khổng lồ trên lưng khá vất vả, vì dù cho Công Chúa đã cố vỗ về, con Oskar vẫn cứ thò cái mõm tuyệt vời của nó khỏi ba lô để… liếm vào gáy hắn.
- Tụi mình đi đường tắt. – Tarzan tuyên bố - Tụi mình sẽ đạp ngang khu nhà bỏ hoang, lò mổ của Otto. Ở đó chúng ta sẽ qua phố Bruggermann rồi đến hồ. Coi chừng đụng độ gã Otto.
Mới mười giờ sáng. Mặt trời chói chang như thúc giục chúng đạp xe nhanh hơn. Gaby không thể không bịt mũi trước một mùi khó ngửi bốc ra từ căn nhà hoang u ám. Phải tính thêm sự phản đối của Oskar nữa. Nó quát tháo rầm trời:
- Gấu, gấu…
Tarzan nhăn nhó”
- Mày thương cái lưng tao đây này Oskar? Mày ngột ngạt bằng tao chưa… đồ… chó!
Mái tóc vàng óng ả của Gaby bay tung lên vì một loạt chiếc xe hơi chạy ngang, cô có cảm tưởng ai đó đang theo dõi mình. Cô liếc qua Karl Máy Tính lẫn Tarzan. Hai quái đều có vẻ nhất trí với cô. Riêng Tarzan còn có cảm giác căng thẳng hơn. Hình như có chuyện không ổn, chắc chắn có kẻ nào đó rình rập hắn.
- Tarzan, Máy Tính, Công Chúa Gaby!
Tiếng la hét inh ỏi ngay ngã tư đường khiến ba quái dừng lại. Trời ạ, hết chỗ nói. Tròn Vo chứ ai. Một tay nó vịn ghi-đông xe đạp, một tay quơ cao như bắt chuồn chuồn. Nó gào thảm thiết đến nỗi toàn bộ người đi đường đều ái ngại.
- Đợi Kloesen với các huynh đệ ơi!
Ba chiếc xe đạp vây chặt nó. Tarzan hỏi trước, hắn muốn rớt nước mắt vì bộ dạng xanh mét của thằng mập, hắn quên mất chính nó là hung thần đã tiết lộ bốn câu thơ hắn làm trong nhật ký cho cô bé Gaby. Giữa ngã tư bụi trần này, hắn chỉ thấy Kloesen lẻ loi hơn bao giờ hết.
- Sao mày biết tụi tao đi ngang đây?
Tròn Vo thều thào:
- Biết. Tao là… một thám tử cơ mà. Tao… đoán thế nào mày cũng chạy lại nhà Gaby. Mà… Gaby thì mày biết rồi, có thứ bảy nào cô ấy không đi du lịch đâu. Chính… “nàng” đã trả ơn tao vụ báo cáo bài thơ bằng cách tiết lộ cho tao vụ đi chơi hồ Đá Bùn. Tao…
- Vậy là rõ. Mày ngủ đẫy giấc nên không kịp dậy chứ gì. Và chọn phương pháp tối ưu là… phục kích tụi tao trên đường đi, tại giao lộ này là chắc ăn nhất. Đúng không?
- Dạ… đúng, thưa… đại ca!
Cả băng tứ quái cười như chưa bao giờ được cười. Nhưng Tarzan nín ngay, hắn ngờ ngợ rằng kẻ phục kích hắn không phải là thằng mập dễ thương Kloesen, mà là nhân vật bí ẩn khác. Hắn chưa lần nào sốt ruột như lần này, rõ ràng theo luật thần giao cách cảm, đã có một nhân vật ẩn danh theo dõi hắn suốt dọc đường.
*
Hồ Đá Bùn nằm hơi xa thành phố, phong cảnh phải nói là chốn bồng lai đối với đô thị chen chúc mùi khói xăng ô nhiễm. Hồ rộng mênh mông, ngoài những cụm rừng thông và dẻ gai bao bọc chung quanh, người ta có thể thấy một con đường rừng hẹp chạy dọc bờ đất.
Nước hồ gần như phủ một màu đen tuyền, nhưng thực ra đó chỉ là do lớp bùn dưới đáy, chứ nước hồ hoàn toàn vô hại với sức khỏe người tắm. Đi vòng quanh hồ người ta có thể dừng chân tối thiểu vài lần vì chu vi không dưới tám cây số với lau sậy mọc cao hơn đầu người.
Gaby trải các tấm vải nhựa ra. Tròn Vo ngâm những chai nước ngọt xuống nước, nó hy vọng nước hồ sẽ làm lạnh món giải khát nó ưa thích. Máy Tính Điện Tử thì bày biện đồ ăn. Cả đám đều chuẩn bị một bữa picnic độc đáo.
Riêng Tarzan thì chống nạnh đứng trước một trái banh nhựa. Hắn co chân như Pêlê và sút một cú như búa bổ. Trái banh bay theo đường cầu vồng và rơi tõm xuống mặt hồ. Con Oskar đã ra khỏi ba lô từ lúc nào. Nó đang lim dim mắt nhìn Tròn Vo ngồm ngoàm khúc bánh mỳ nung núc thịt bằng thái độ của một… hiền sĩ. Trái banh nhựa do Tarzan đá đã đánh thức bản năng con dòng cháu giống Tây Ban Nha của nó dậy. Oskar hộc lên một tiếng và lao xuống mặt hồ.
Nó là vận động viên bơi lội đầu tiên tại hồ Đá Bùn chiều nay.
Tứ quái lập tức nhốn nháo. Trái banh nhựa bồng bềnh trên sóng nước xanh biếc quả tình lôi cuốn. Nhất là Gaby, đương kim vô địch bơi ngửa của trường cấp hai và ba. Cô không cho phép con Oskar ngoạm được trái banh trước cô. Cô là… bà chủ quyền uy của nó mà. Cô thay bộ đồ bơi chớp nhoáng, và, trong dáng vẻ của một nàng Công Chúa mười lăm tuổi rực rỡ, Gaby “ùm”, rượt theo con Oskar đang bơi một cách dũng mãnh.
Coi, hai thằng quái Karl Máy Tính và Tròn Vo Kloesen lúc này chịu hết nổi. Không lẽ âm thịnh dương suy. Karl hành động như một cái máy, nó bỏ cặp kính cận xuống tấm vải nhựa và trình diện thân hình lêu nghêu đầy xương sườn số tám của mình. Nó thoáng thấy thằng Tròn Vo đang hài hước khoe khoang cái bụng mập phệ. Không thể chậm chân trước cái bụng tròn vo của nó được, Máy Tính Điện Tử nhảy xuống nước. Nó chỉ nhanh hơn Tròn Vo đúng ba giây.
Những “con quái” dễ thương đã bắt đầu một cuộc bơi đua. Mục tiêu là trái banh nhựa trôi càng lúc càng xa. Có tới bốn con quái: một Công Chúa, một Robort máy tính, một viên thịt băm Tròn Vo và một con chó có bốn chân thực sự. Còn “con quái” thứ năm thì sao?
Tarzan đúng là một… con quái đờ-mi. Có phải trong xi-nê, trẻ con gọi hắn là… người Khỉ hẳn hoi. Nước là mặt đất của hắn. Hắn từng vô địch bơi trườn sấp liên lớp, tấm huy chương có thể nói là ngang ngửa với Công Chúa, cớ gì hắn đứng yên bất động vậy kìa?
Hắn đang nhìn về phía bờ hồ đoạn tối tăm nhất. Có cái gì di động dưới rặng cây. Nước làm hắn chói mắt. Hắn đưa tay lên che để nhìn cho rõ. Trời ạ, một sinh vật gì đó giống như một con quỷ. Khoảng cách từ chỗ Tarzan đến con quỷ ít nhất năm trăm mét. Con quỷ đen sì từ đầu xuống chân.
- Một quái vật tiền sử sống dưới hồ Đá Bùn chăng?
Tarzan gấp gọn tấm vải nhựa để bụi không thốc vào đồ ăn của bốn đứa rồi lẳng lặng chuồn ra phía mô đất. Hắn nhất định khám phá lý lịch con quỷ dưới đáy hồ. Khi hắn vừa thu gọn khoảng cách còn lại khoảng một trăm mét thì con quỷ chui xuống nước. Nó chui lạch bạch với đôi chân dạng ra và hai thùng dưỡng khí vàng khè trên lưng.
Thì ra là một người thợ lặn. Cái đầu quỷ của anh ta là chiếc mặt nạ lặn, thân thể đen sì là do bộ đồ cao su màu dầu hắc và dáng đi lạch bạch là bởi cặp chân vịt. Anh ta đã chìm xuống hồ ở ngay chỗ sâu nhất.
Tarzan bỗng muốn bơi trườn ra xa một chút. Bơi quanh quả bóng chỉ là trò trẻ nít – hắn nghĩ.
Không thể có xoáy ngầm dưới chân Tarzan, nhưng nước tự nhiên xao động. Bụng và ngực hắn bỗng có luồng nước mát ào qua. Trong tích tắc bàn chân trái hắn bị quấn chặt. Tarzan định hét lên cầu cứu. Người hắn cứng lại vì sợ hãi: một con bạch tuộc hoang đường sống sót ư?
Rõ ràng hắn chẳng còn đủ thời gian để giãy giụa. Bàn chân phải của hắn cũng đã bị tóm gọn bởi thứ móng vuốt vô hình trơn lạnh như da loài cá. Hắn dồn toàn lực ngoi lên, nhưng bị kéo chìm lỉm. Chỉ có cách nín thở.
Nào, miệng ngậm, không hít thở bằng mũi nữa. Tim hắn đập dữ dội như sắp nổ tung khỏi lồng ngực, nhưng hắn vẫn cố gắng mở mắt trừng trừng.
Hình như hắn đã bị lôi tuột xuống đáy hồ. Độ sâu bao nhiêu mét vậy hở Thượng đế? Hai màng tang lùng bùng, hắn tương kế tựu kế lộn ngược xuống để nhìn bên dưới. Một cái gì đen sì to lớn đang động đậy. Ánh sáng bị khúc xạ dưới nước làm cho cái vật to lớn nhòa đi. Đúng vào giây phút chỉ mành treo chuông ấy, Tarzan thấy một cái bóng vàng khè.
Gã thợ lặn. Trời ơi, chính cái bóng vàng khè đó là hai thùng dưỡng khí mà Tarzan nhìn thấy trên bờ hồ. Không còn gì để bàn, gã đã rắp tâm diệt hắn. Gã đang dùng đến đòn quyết định: hai bàn chân vịt đạp mạnh nhằm lôi đối thủ xuống đáy sâu.
Bây giờ thì mới thấy Tarzan cao cường. Khi đã nhận diện được kẻ thù thì ý thức sinh tồn trong con người hắn trỗi dậy mãnh liệt. Hắn thò tay xuống quờ quạng tìm bàn tay đang giữ chặt mắt cá chân trái của hắn. A, tay gã đút trong găng cao su.
Nhanh như điện xẹt, Tarzan chơi liền đòn nhu thuật Jiu-Jitsu. Hắn chụp lấy ngón tay út gã thợ lặn và dùng sức lực còn lại bẻ ngược nó ra sau.
Gã gian ác buông tay tức thì, buông tất cả hai tay và cuống cuồng quẫy đạp như một con bạch tuộc bị cụt hết vòi giác tu. Gã nhả Tarzan ra và con đại bàng lớp 10A lao vụt lên khỏi mặt nước. Hắn há hốc miệng ngáp ngáp khí trời để khỏi bị chết ngạt.
Nhưng Tarzan đã không hạnh phúc được lâu. Con quỷ sau cú sốc bất ngờ đã âm thầm trồi lên cạnh Tarzan. Gã xòe mười ngón tay như mười cái nanh bấu lấy tóc Tarzan và một lần nữa lôi hắn xuống nước. Lần này thì Tarzan thản nhiên không thèm kháng cự. Hắn đã hít vô hai buồng phổi đủ số lượng oxy cần thiết. Hắn chờ kẻ thù lơi lỏng.
Chuyện đó đã đến. Khi gã thợ lặn chắc mẩm Tarzan chỉ còn là một xác chết thì hắn phản công. Một tay hắn lột chiếc mặt nạ của gã, một tay hắn giật chiếc ống thở của gã ra khỏi bình dưỡng khí. Trong nháy mắt trước mặt Tarzan là một vòi bong bóng, gã thợ lặn chới với chụp chiếc ống thở và chìm sâu xuống đáy.
Tarzan biết rằng mình đã vượt qua cơn thập tử nhất sinh. Hắn đạp mạnh chân để trồi lên mặt hồ…
*
- Tao mới vừa thoát chết!
Tarzan thở hổn hển ngồi bệt xuống bãi cỏ. Ba bằng hữu của hắn mình mẩy ướt sũng ngớ ra.
- Không hiểu gì hết sao, một thằng thợ lặn hai lần lôi tao xuống đáy sâu.
Máy Tính Điện Tử và Tròn Vo cười sặc sụa, nhưng Công Chúa thì khác. Cô bé biết có chuyện nghiêm trọng. Chẳng phải là dọc đường đi đến hồ Đá Bùn, cô đã từng nghi ngờ là có người rình rập đó sao?
Gaby lấy khăn lau tóc hắn:
- Kể đi Tarzan?
- Nó đã biến mất sau một trận thủy chiến. Nhưng tôi tin nó chưa chết.
- Vậy thì… điều tra ngay chú đợi gì nữa các bạn.
Lệnh của Công Chúa hiệu lực hơn mọi thứ luật pháp thông thường. Nguyên bằng tứ quái thu xếp lại y phục và băng về phía những bụi cây um tùm cuối bờ hồ. Tarzan lao đi trước. Hắn bỏ lại ba quái ở một khoảng khá xa. Hắn đã đánh hơi được mùi xăng.
- Đây rồi!
Một chiếc xe máy loại mini dành cho phụ nữ được ngụy trang sau một lùm cây. Quần áo đàn ông vắt trên yên, trên tay lái đung đưa cái ba lô rỗng tuếch. Tarzan thở phào:
- Nếu tôi không lầm thì cái ba lô này dành đựng bộ đồ thợ lặn.
Tiếng nói của hắn rơi vào khoảng không vì… ba quái và con Oskar chưa thấy đâu cả. Có lẽ chúng còn đủng đỉnh bán tín bán nghi phía sau. Không chút chần chờ, Tarzan ẩn mình vào một gốc cây lớn. Hắn tin rằng gã thợ lặn sẽ lại chỗ để chiếc xe gắn máy.
Và hắn đã đoán đúng. Con quỷ ngoi lên từ phía sau mô đất với chiếc mặt nạ độc ác. Gã quan sát tứ phía và lần lượt tháo các phụ tùng lặn vắt lên xe.
Khi cái thùng dưỡng khí vừa nằm yên vị thì Tarzan bước ra. Hắn nói quá cụt ngủn:
- Kaluschke!
Thằng thợ lặn nhảy lên như bị rắn cắn.
Gã nhào đến Tarzan với hai nắm đấm quyền Anh đã từng nếm mùi chua chát. Nhưng… gã còn cách nào tự vệ khác hơn.
- Hự!
Tarzan chỉ cần ngồi thụp xuống và kê đầu gối lên. Đòn tiếp theo mới thê thảm. Cái thân thể khổng lồ của Kaluschke bị nhấc bổng lên và… a lê hấp, Tarzan bỏ qua môn Nhu đạo của mình để áp dụng một thế đánh Wushu. Phần vai lẫn lưng của gã thợ lặn đập mạnh vào thân cây cổ thụ nghe một cái rầm. Gã Black boy gần… bất tỉnh.
Tarzan xốc cổ áo thằng xếp sòng băng “Con trai của bóng tối” dậy:
- Tại sao mày định giết tao?
Kaluschke lắp bắp. Mặt gã không còn một hột máu. Toàn thân gã tan nát vì đau đớn:
- Tao nhận rằng tao… có theo dõi băng tứ quái của mày. Nhưng… tao không hề có ý tưởng giết người. Tao theo… tụi mày từ lúc mày khởi hành… tao chỉ muốn dằn mặt mày để… trả thù bữa trước…
Tarzan cười gằn:
- Dễ vậy sao, đồ bị thịt!
Công Chúa, Máy Tính Điện Tử, Tròn Vo cũng đã đứng sau lưng Tarzan tự hồi nào.
Phương Trinh
04 Feb 09 09:52
Biến cố ở nhà Tròn Vo
Cuộc du ngoạn hồ Đá Bùn coi như chấm dứt. Bóng tối sụp xuống quá nhanh. Cách giải quyết thằng Kaluschke cũng thật sòng phẳng. Tứ quái bắt gã phải để hết tang chứng là chiếc ba lô chưa trang bị lặn và bộ đồ để mặc đi đường lại rồi mới cho phép gã mặc quần bơi trần trụi phóng xe gắn máy về nhà. Kaluschke tiu nghỉu như một con gà mắc mưa. Về đến đô thị trong tình trạng mất vệ sinh kiểu này gã hết còn hy vọng nhìn mặt đàn em nữa.
Tan buổi picnic, Tròn Vo hoan hỉ báo tin:
- Tao, Tròn Vo thay mặt gia đình “Sôcôla và thức ăn ngọt” Sauerlich xin mời cả nhóm đến dự bữa tiệc tư gia ăn mừng ông bà già tao vừa khai trương một phân xưởng sôcôla mới.
Nó rút túi áo ra ba tấm thiệp bỏ trong bao thư trịnh trọng:
- Đây là thiệp mời. Cha mẹ tôi nhờ tôi chuyển đến các bạn. À, quên một chuyện này nữa, chú Georg tài xế sẽ đón các bạn bằng xe hơi. Nhớ đó!
Cả nhóm tứ quái chia tay. Như thường lệ, Tarzan đưa Gaby về nhà. Khi đi ngang qua một ngôi biệt thự kín cổng cao tường sang trọng, Công Chúa bỗng dừng xe lại. Cô bé nói:
- Đây là nhà Kaluschke!
Cô bấm chuông. Cái chuông nằm kế bên một tấm bảng vẽ hình con chó bẹc-giê nhe nanh để dọa “coi chừng chó dữ”. Vài giây sau một người đàn bà hầm hầm bước ra, theo sau bà ta là hai con bẹc-giê cao bằng Công Chúa. Bà ta hé mắt qua ô cửa sắt:
- Mấy đứa nhãi ranh chúng mày muốn gì?
- Muốn trả lại bà cái giỏ đựng đồ lặn của con trai bà…
Công Chúa Gaby mềm mỏng đến đáng sợ:
- Gã đã bị băng giang hồ… TKKG đánh chạy thục mạng quên cả quần áo. Chúng tôi có lượm được cái ba lô.
Cánh cửa sắt hé vừa đủ. Người đàn bà giật phắt chiếc ba lô cửa thằng con trai trời đánh và đóng sầm cửa lại không một lời cảm ơn. Qua ô quan sát nho nhỏ, Công Chúa thấy người đàn bà có cái mũi khoằm như một mụ phù thủy. Cô xoa tay thở dài với Tarzan:
- Không hề giống mẹ mình. Không giống má bạn nữa. Chỉ giống… thằng Kaluschke thôi.
Tarzan cười buồn bã:
- Hậu quả của vai trò giáo dục gia đình. Thượng bất chính hạ tắc loạn. Tôi còn nghe đồn cha thằng Kaluschke làm chủ một khách sạn lớn cho ngoại quốc mướn. Cả gia đình gã chỉ sống vì tiền. Thằng Kaluschke hư hỏng là phải, làm sao mà giống mẹ tụi mình được.
*
Đúng sáu giờ chiều ngày chủ nhật, Tròn Vo và Tarzan đã có mặt tại băng ghế đá ngoài khuôn viên trường nội trú. Hai đứa ăn mặc như người lớn. Tarzan đẹp trai không thua tài tử đóng phim chút nào. Chúng chờ chiếc Jaguar màu nhũ bạc mà chú tài xế riêng gia đình Sauerlich sẽ lái đến.
Và chiếc Jaguar đậu lại không chậm trễ một giây. Chiếc xe hơi mà cha của Tròn Vo, Willi Sauerlich tự Kloesen, cưng như vàng vì không dễ dàng gì sắm nó nếu không sản xuất được… sôcôla đặc quyền. Nó đậu sát hai thiếu niên không một tiếng động. Chú Georg kéo cửa kính xuống cười ha hả:
- Đây là Tarzan mà mày thường nói với chú phải không Kloesen?
Chiếc Jaguar tiếp tục lướt đi trút cái bóng trắng bạc lộng lẫy của nó trên đường vào thành phố. Họ ghé lại nhà Máy Tính Điện Tử trước rồi đón Công Chúa sau cùng. Lần này Công Chúa mặc chiếc váy toàn bông hoa đủ loại, còn đẹp hơn cả chiếc váy trắng pha lẫn nụ xanh mà Tarzan thấy kỳ trước. Chú Georg trầm trồ thay cho hắn:
- Trời ạ, cháu xinh xắn như búp bê. Cháu còn quyến rũ hơn mấy thiếu nữ trong các bức tranh mà ông chủ mới mua ở nhà nữa.
Tarzan tự nhiên giật mình. Hắn có một linh tính bất chợt. Hắn tò mò:
- Chú Georg ơi, bộ gia đình ông chủ chú mê tranh lắm sao?
Vị tài xế khả kính phì phèo điếu thuốc. Còn phải hỏi, ông ta rất thương trẻ con:
- Đúng vậy Tarzan à. Nhưng mới đây thôi. Cũng do cái phân xưởng mới khánh thành và cũng là mừng việc làm ăn phát đạt. Ông chủ Sauerlich của chú vừa mua tới mấy bức tranh… Ôi, đắt kinh khủng.
- Sao chú Georg biết là đắt?
- Cái thằng lắm chuyện. Không đắt mà có chuyên viên nghiên cứu mỹ thuật của Viện bảo tàng… đến à? Ông chủ mời cái thằng cha mặt mũi râu xồm như ăn cướp đến để thẩm định giá trị. Ê, Tarzan, cháu biết lão Paul Pauling nghiên cứu… bậy bạ đó không? Lão có mặt ở buổi tiệc chiều nay đấy.
- Biết, lão chính là P. P.
Tứ quái đồng loạt gầm lên một hợp âm để đời khiến điếu thuốc trên môi vị tài xế vui tính suýt rớt xuống. Mặc kệ cái gã P. P nguy hiểm. “Happy birthday to you”. Công Chúa châm ngòi bằng một bài ca sinh nhật làm cả đám hào hứng hát theo. Lão chuyên viên P. P là cái quái gì. “Happy birthday to you” là trên hết. Thà ngó bộ râu xồm bẩn thỉu của lão còn hơn đối đầu với cặp mắt cú vọ của Rembrandt. May mà cha mẹ Tròn Vo không phục tài hội họa của Rembrandt Pauling…
Chiếc Jaguar chui vào gara. Nó đậu như ông hoàng cạnh bốn chiếc xe hơi khác. Ngôi biệt thự của gia đình Tròn Vo Sauerlich phải nói là bá phát. Căn nhà biệt lập như một lâu đài cổ tích được bao bọc bởi những cây cổ thụ.
*
Tròn Vo Kloesen giới thiệu tam quái với mẹ mình. Nó hãnh diện có một người mẹ phúc hậu:
- Các bạn con, thưa mẹ. Đây là tiểu thư Gaby, còn đây là Karl và bạn… Tarzan, à quên, bạn Peter Carsten của con.
Bà mẹ của Kloesen phúc hậu thật. Bà ôm hôn lần lượt từng người. Bà có vẻ giản dị với bộ đồ trang nhã đang mặc. Chiếc áo dài may kiểu Thượng Hải càng làm cho bà mang dáng dấp Á Đông hơn là một bà chủ hãng sôcôla bề thế.
- Con hãy hướng dẫn các bạn thăm căn nhà, lần đầu tiên mẹ được gặp các bạn con xinh đẹp thế này. Nhớ đi đứng cẩn thận nghe Kloesen!
Tròn Vo sướng phập phồng cánh mũi. Nó dạ một tiếng thật vĩ đại và lôi tam quái lên tầng trên. Coi, phòng riêng của nó không thiếu một thứ gì.
Tarzan ngạc nhiên thực sự:
- Tại sao mày cứ thích rúc trong tổ đại bàng của trường nội trú, trong khi…
Tròn Vo lẳng lặng nhún vai:
- Có hai lý do để tao đi giang hồ. Thứ nhất: tao phải bảo vệ tình mẫu tử với mẹ tao bằng cách trốn khỏi hãng sôcôla để bà ấy nghĩ rằng tao cương quyết đoạn tuyệt với kẹo ngọt, bởi vậy bà ấy mới… nể tao như lúc nãy chứ. Thứ hai: làm sao tao giã từ cái máu thám tử được, ở nhà kẻ đưa người đón không cách gì phiêu lưu với mày được, phải không?
Karl Máy Tính tập trung nghe được chừng ba bài nhạc Beatles thì có tiếng chuông reo. Nó rầu rĩ gắp cặp kính cận của người hùng John Lennon lên mắt:
- Y hệt ở trường học. Giờ ăn đến rồi.
Bữa ăn đã sẵn sàng. Từ trần thòng xuống một bộ đèn chùm bằng pha lê nhưng không thắp sáng, thay vào đó là những ngọn nến kỳ diệu như nghi thức quý tộc cổ điển. Chiếc bàn đủ chỗ mười hai thực khách, nhưng chỉ có bảy người. Tất cả đồ sứ đều tuyệt trần, riêng muỗng dĩa đều bằng bạc thật. Tarzan chưa bao giờ thấy một người đàn ông nào giống Tròn Vo đến như thế. Ông ta và Kloesen như hai đứa trẻ song sinh, chỉ trừ bộ râu mép. Nhờ bộ râu mép mà ông chủ hãng sôcôla được phân biệt là cha của Tròn Vo.
Ông ngồi giữa, cạnh cậu quý tử và chuyên viên nghệ thuật Paul Pauling, ông nói thật cởi mở:
- Dùng bữa đi các cháu. Tôi rất vinh hạnh được các cháu tham dự. Kìa, Kloesen, mời các bạn đi con.
Rồi ông lịch sự quay sang vị khách quý có bộ râu xồm:
- Tôi và vợ tôi luôn luôn nghĩ ông là một… thiên tài. Khả năng hiểu biết về mỹ thuật của ông là vô tận. Nhưng bây giờ thì phải ăn đã chứ. Chúng ta sẽ xem tranh sau.
Nhà nghiên cứu mỹ thuật, đối thủ đáng nghi ngờ nhất của tứ quái gật đầu. Lão suýt nhúng cả bộ râu xồm vào chén súp bong bóng cua nóng hổi. Tarzan nghĩ thầm, lão không linh hoạt bằng ông anh Rembrandt, trái lại là đằng khác, lão P. P này chậm chập như một con cù lần. Nhưng biết đâu được, Tarzan đã tích lũy cho mình vài kinh nghiệm sinh tử, biết đâu đằng sau cái dáng vẻ ngô nghê kia là một tay buôn lậu tranh quốc tế. Hắn hoảng hồn với ý nghĩ đó. Đúng rồi, trong đầu hắn thấp thoáng hình ảnh bốn người Nhật Bản và… con mẹ Linh Miêu bên chuồng cá sấu. Chỉ có lão P. P râu xồm mới biết cách giao thiệp và ngã giá các tác phẩm hội họa Hà Lan với họ. Đúng rồi, lão đang làm tại một Viện bảo tàng và biết tới mấy thứ tiếng ngoại quốc, trời ạ.
Tự nhiên Tarzan thấy tay hắn đầy mồ hôi.
Bữa tiệc đã đi đến phần sau cùng. Sau khi đã khoái trá làm một hơi sạch bách bốn ly rượu whisky chuyên viên nghiên cứu mỹ thuật Paul Pauling bắt đầu phát biểu:
- Tôi vô cùng áy náy vì đã lẻo mép trong đám bạn bè của tôi về việc gia chủ đã mua một số bức tranh quý. Tôi rất sợ lời đồn đại, thưa ông Sauerlich. Những lời truyền khẩu sẽ kích thích sự hiếu kỳ của bọn tội phạm. Chuyện mất cắp tranh tại biệt thự số 12 Cây Sồi mới đây là một ví dụ. Nhưng… mặt khác, tôi cũng muốn danh tiếng ông phải vượt ra ngoài phạm vi hãng sôcôla và thực phẩm ngọt này, cần phải cho dư luận biết có những người say mê nghệ thuật như ông Sauerlich không tiếc tiền để vĩnh cửu có các bức tranh vô giá…
Lão ngừng lại để đón ly rượu whisky thứ năm từ bàn tay săn sóc của ba Tròn Vo rồi thở ra một hơi thật mạnh:
- Ông chủ là người biết bảo vệ các giá trị văn hóa. À, à… gọi thế nào hợp lý bây giờ. Một nhà sưu tập tranh ngoại hạng chăng? Hay là nói kiểu Tàu là một Mạnh Thường Quân của các họa sĩ?
Khỏi phải nói, khuôn mặt của vị chủ hãng sôcôla đầy xúc động. Họ chạm ly trong ánh mắt hoan hỷ của bà Sauerlich. Ông chủ gia đình nói với vẻ khiêm tốn:
- Thực tình thì tôi chỉ muốn đầu tư qua địa hạt mỹ thuật. Vì như ông Paul Pauling thừa biết, giá tranh ở thị trường quốc tế đang lên vùn vụt. Tôi muốn biết ý kiến của ông về các bức tranh mới mua…
Lão chuyên viên P. P không trả lời mà quay nhìn về phía những thiếu niên đang nghe ngóng. Mắt lão dừng lại ở Tarzan. Cha Tròn Vo hiểu ý “thiên tài” ngay lập tức. Ông ôn tồn:
- Đến đây là chuyện của người lớn rồi. Các cháu ăn uống no chưa, rồi hả, Kloesen ơi, con mời các bạn ra vườn ngoạn cảnh đi con.
Tarzan đành bước theo Tròn Vo. Hắn liếc qua Máy Tính Điện Tử và Công Chúa đều bắt gặp một thái độ tương tự: chưa đứa nào muốn rời khỏi bàn. Nhưng biết phản ứng cách nào bây giờ, bởi chính gia chủ đã kết luận “đến đây là chuyện của người lớn”.
Tứ quái trút mọi nỗi bực dọc vào trò chơi ca rô. Cứ mỗi cặp đánh có một xấp giấy tập. Trong trò chơi đánh ca rô có lẽ Máy Tính Điện Tử là thông minh nhất. Nó thắng tất cả học sinh lớp mười một, mười hai trong trường.
Mười giờ tối. Trăng huyền hoặc giữa trời. Con tắc kè núp trên nhánh cổ thụ rúc lên não ruột. Giờ này mẹ Gaby, mẹ Karl chắc đã hắt hơi. Chưa kể các thầy giám thị của trường nội trú đang đứng chờ Tarzan và Tròn Vo trở về.
Bà Sauerlich gọi người giúp việc kêu tài xế:
- Kêu giùm tôi chú Georg. Tôi cần đưa gấp đám trẻ về nhà.
Khoảng năm phút sau chị người ở trở lại mặt tái mét. Chị chỉ có thể ra dấu ú ớ bằng tay:
- Chú Georg… chú…
Ông Sauerlich đã bước xuống cầu thang. Ông cũng đã tiễn “thiên tài” râu xồm P. P về từ hồi nào. Ông hốt hoảng chạy lại phía người giúp việc:
- Sao? Có chuyện gì? Nói…
Dãy nhà để xe nằm sau rặng cây không một bóng đèn. Không bao giờ người tài xế Georg trung thành lại vô ý để tình trạng thiếu ánh sáng ở gara như vậy. Nhất là từ khi có những hoạt động phi pháp ban đêm mỗi ngày mỗi tăng thêm tại khu vực toàn biệt thự này, đi liền với các vụ trộm cắp tranh không tìm ra thủ phạm. Vị gia chủ bật công tắc hệ thống điện dự phòng để chiếu sáng nhà xe. Ông và bà Sauerlich cùng Tarzan theo gót chân người giúp việc lao tới đó.
Một cảnh tượng diễn ra khủng khiếp. Bà Sauerlich đưa hai tay bụm mặt:
- Chúa ơi!
Trong khi ông Sauerlich đỡ lấy người vợ phúc hậu sắp ngất xỉu thì Tarzan đã nhanh chóng cầm cổ tay người tài xế đáng thương bắt mạch. Coi, chú Georg nằm sấp trên mặt đất trước gara, đầu úp giữa hai cánh tay dang rộng. Cái nón lưỡi trai chú thường đội rơi cách đó vài mét. Không hề thấy tăm hơi chiếc Jaguar bóng lộn nước sơn màu nhũ bạc…
Tarzan reo lên mừng rỡ:
- Mạch vẫn đập. Chú Georg sẽ tỉnh lại bây giờ…
Quả nhiên chú Georg động đậy. Người tài xế rên rỉ và cố ngước đầu lên.
- Chú Georg ơi, cháu đây mà, Tarzan đây.
- Tôi… tôi… bị đánh…
Karl Máy Tính và Tròn Vo dìu chú Georg đứng dậy. Công Chúa Gaby cũng xốc nách bà Sauerlich với sự trợ giúp của chị người ở để đưa bà vào nhà. Chỉ còn ông Sauerlich ưỡn cái bụng tròn vo đang há hốc miệng kinh ngạc.
Chú Georg đưa tay sờ đầu đau đớn:
- Tôi nhớ rồi. Nó tấn công tôi từ phía sau…
Ông Sauerlich hỏi dồn dập:
- Ai tấn công chú? Tấn công bằng gì?
- Có lẽ là một đoạn cây ba phân vuông, thưa ông chủ. Tôi định ngồi vào chiếc xe Jaguar thì… mười ngôi sao hiện ra. Nó đã rình từ sau lưng tôi và ra tay liền. Tôi… không biết gì nữa cả.
Tarzan khẳng định như đinh đóng cột. Lúc này, ở đây, hắn đáng mặt… người lớn hơn ai hết:
- Chiếc Jaguar đã bị lấy cắp. Đó là mục tiêu tối nay của kẻ cướp. Nó còn lấy luôn chùm chìa khóa của chú Georg nữa. Nó định âm mưu gì tiếp theo đây?
Câu hỏi khong ai dám trả lời. Vị gia chủ gọi điện báo cảnh sát. Trước khi xe tuần tra đến, vị bác sĩ láng giềng đã được mời lại. Khác với sự lo lắng của chú Georg, vị bác sĩ kết luận: thủ phạm tuy đã sử dụng cây gậy ba phân vuông nhưng đã được bọc vải cẩn thận ở một đầu. Vì thế chú Georg sẽ không ngại chuyện chấn thương sọ não nữa.
Mặt người tài xế trông thật não nùng:
- Từ ngày về gia đình ông chủ Sauerlich lái xe, tôi đã mài gươm ở ẩn. Vậy mà cũng chẳng yên, có lẽ tôi phải tập đấm bốc trở lại để truy tìm tên cướp.
Cũng không ai nỡ cười, dù là cười gượng gạo để hưởng ứng câu pha trò chân thật của người tài xế. Chiếc xe tuần tra lúc đó cũng đã đậu trong sân ngôi biệt thự. Tứ quái bất đắc dĩ phải lên xe cảnh sát. Bốn thiếu niên dễ thương được những người thừa hành pháp luật đưa về nhà cho đúng cách một công hai việc. Chắc chắn chẳng đứa nào có thể ngủ được, riêng Tarzan cứ trằn trọc vì một câu hỏi:
- Nó định âm mưu gì tiếp theo đây?
Hắn lẩm bẩm một mình khi mí mắt bắt đầu nặng như chì:
- Cây gậy ba phân vuông vải bọc, chỉ nhằm mục đích làm ngất đối phương thôi sao?...
Phương Trinh
04 Feb 09 09:53
Thủ phạm mất phép tàng hình
Suốt buổi sáng mưa ào ào như trút cơn thịnh nộ của trời đất. Tarzan và Tròn Vo không thèm chui ra khỏi mền. Gần buổi trưa Tarzan bật dậy. Mưa đã tạnh cùng với những ý tưởng mới mẻ đang thúc giục hắn. Hắn tức tốc xốc cố Kloesen:
- Vào thành phố. Tao đang có linh tính kỳ lạ lắm.
Hai quái đạp xe qua những cánh đồng cỏ đang bốc hơi sau cơn mưa. Tarzan tuyên bố:
- Tụi mình ghé qua nhà mày thăm chú Georg chút nha!
Khi rẽ vào cổng căn biệt thự thơm mùi sôcôla, cả hai quái đều thắng xe đạp lại. Chúng dụi mắt nhiều lần ngó vô gara. Trời đất, chiếc Jaguar mười hai trục đang hiên ngang nằm đó bằng tất cả vẻ lộng lẫy của mình. Đích thân cha Tròn Vo mở cửa. Kloesen khoái chí hét to:
- Hoan hô cảnh sát!
Thằng nhãi bu ngay lên cổ cha nó. Ông ta loạng choạng vì sức nặng của thằng quý tử có trọng lượng tương đương mình.
- Cảnh sát đã tìm thấy chiếc Jaguar, vậy họ có tóm được băng cướp không ba?
Ông chủ Sauerlich chỉ cười cười:
- Vào nhà ba sẽ kể…
Trong phòng khách ấm cúng, ông Sauerlich bắt đầu câu chuyện bằng hai bàn tay xòe ra đặt trước cái bụng tròn:
- Đầu đuôi như một vở kịch. Sáng nay khi ba ngó ra cửa sổ thì đã thấy chiếc xe hơi ngay cổng. Chiếc Jaguar nằm bất động ngay cổng chứ không phải trong gara. Tao đã cho gọi cảnh sát và dĩ nhiên họ cho rằng gia đình họ Sauerlich của ta đang diễn một trò đùa…
Giọng ông sôi nổi hơn:
- Mày cũng có thể là một trò đùa. Con hiểu không Kloesen? Trên ghế tài xế có một chiếc phong bì, trong phong bì có một bức thư đánh máy do hai sinh viên giấu tên viết ra. Họ xin lỗi vì hành động khiếm nhã đối với chú Georg, họ từng nằm mơ được ngồi trên tay lái chiếc Jaguar một lần rồi chết cũng được. Họ chỉ định ăn trộm để đi chơi trong một đêm rồi trả lại khổ chủ, nhưng tiếc rằng chú Georg xuất hiện không đúng lúc…
Tarzan nhún vai. Hắn có vẻ không tin lòng thành thật của hai gã sinh viên chút nào.
Ông chủ hãng sôcôla cười như trẻ con:
- Chưa hết chuyện đâu. Kèm theo bức thư là ba cái vé cuộc thi chung kết hoa hậu thời trang châu Âu tại Nhà hát thành phố. Con biết chứ Kloesen? Quà tạ lỗi này có sức hấp dẫn với ba mẹ ghê gớm. Ba cái vé danh dự thượng hạng hàng ghế đầu. ###### từ lâu đã mê ba cái vụ thời trang và hoa hậu này qua truyền hình, cơ hội này ba sẽ dẫn mẹ con đi xem tận mắt. Cả chú Georg đáng thương nữa. Ba vé cơ mà. Cũng là để an ủi chú sau tai nạn bất đắc dĩ vừa qua.
Nghe đến đây Tròn Vo Kloesen giãy nảy lên:
- Còn phần con nữa chứ. Con muốn…
Nó suýt nhảy dựng lên vì ngón tay Tarzan đã cấu chặt vào đùi, nhưng ba nó lại nghĩ khác. Ông Sauerlich rút từ trong hộc tủ ra một hộp thiếc sôcôla vĩ đại. Hai cha con nhìn nhau hiểu ý như hai bạn tâm giao.
*
Hai quái rời tổ ấm sôcôla đạp xe tiếp tục vào thành phố. Dọc đường Tròn Vo thắc mắc liền:
- Này, cái vụ cấu đùi tao là sao vậy Tarzan? Đau thấu trời…
- Mày đúng là ngu như bò. Mới thấy một hộp sôcôla đã ngu muội dễ dàng. Mày hiểu gì chưa? Tụi mình sẽ bắt quả tang bọn trộm tranh đêm nay.
Mắt Kloesen trợn ngược. Nó quýnh quáng suýt đâm vào một gốc cây ở vỉa hè:
- Cái gì?
- Còn… cái gì nữa. Đây là kế điệu hổ ly sơn của bọn trộm cướp. Chúng nhử đối thủ của mình ra khỏi nhà…
- Nhử ai?
- Thì ông bà chủ hãng sôcôla có thằng con đần độn chứ ai. Trời ạ, mày nên nhớ rằng bây giờ không cần phải theo dõi hai thằng Otto, Eddi nữa. Chúng sẽ tới nhà mày đêm nay lúc ông ###### và chú Georg đang rung đùi xem kịch ở nhà hát thành phố. Vấn đề là chúng sẽ đi với ai? Những kẻ đi với chúng sẽ là sếp của chúng. Những thủ phạm tàng hình trong một loạt các phi vụ trộm tranh bí ẩn.
- Sao… sao mày biết?
- Mày phải động đậy cái đầu một chút chứ! Mới đầu chúng ngụy tạo bằng một cuộc trộm xe hơi để đánh lừa cảnh sát. Sau đó trả lại xe để đánh lừa gia chủ. Tiếp đó là dùng kế điệu hổ ly sơn cũ rích để lừa gia đình mày đi xem cuộc thi hoa hậu thời trang châu Âu. Mục tiêu của chúng chính là những bức tranh đắt tiền mà ông già mày vừa mới mua về.
- Tao hiểu rồi. Giờ thì đi tìm Công Chúa và Máy Tính Điện Tử gấp.
Hai quái đưa hai bàn tay đập mạnh vào nhau. Dấu hiệu của quyết tâm chiến thắng. Chúng đến ngay nhà Gaby và cả ba cùng phóng tới Karl. Bộ tứ TKKG đã họp mặt đầy đủ tại phòng riêng của quân sư.
Tarzan chắp tay sau lưng đi qua đi lại trong phòng. Trên cái bàn rộng, sơ đồ khoảng sân mênh mông của nhà Kloesen vừa được trí nhớ tuyệt hảo của Karl Máy Tính thiết lập lại bằng một… sa bàn. Tarzan vạch một ngón trỏ trên cái sa bàn được tái tạo ấy. Hắn nói như một vị tướng:
- Gaby bắt buộc phải ở trong hậu trường không được lộ diện. Đây là chuyện tử thần đối với con gái. Riêng ba đứa mày râu chúng ta sẽ núp trong khu vườn. Khoảng tám giờ tối cha mẹ Tròn Vo và chú Georg sẽ đi coi cuộc thi hoa hậu. Sau tám giờ tối trở đi chúng ta sẽ đương nhiên đụng độ hai thằng giả dạng… sinh viên Otto và Eddi. Bọn trộm không hề nghi ngờ gì. Lúc đó chúng ta có quyền gọi điện báo cho toán hành động tuần tra của cảnh sát.
Không khí trong phòng im lặng đến nỗi nghe rõ cả tiếng thở mạnh của Tròn Vo. Chẳng đứa nào nghĩ đến chuyện ăn trưa. Tứ quái không thấy đói bụng chút nào, chúng chỉ sợ trời sẽ mưa và điều đó sẽ gây phiền phức cho chuyến đặc vụ đêm nay.
Gần tối, hai quái Tarzan và Tròn Vo Kloesen lộn ngược về trường nội trú để tăng cường hai chiếc áo gió. May sao chúng không chạm trán ông thầy dạy họa. Hôm nay phiên trực tối thuộc về thầy giáo dạy Đức văn hiền lành của chúng: thầy Gerstner.
Kloesen áp dụng ngay chiến thuật năn nỉ:
- Thưa thầy, đêm nay cha mẹ em có ý mời trò Peter Carsten tham dự bữa ăn tối. Mong thầy cho phép…
Thầy Gerstner cười như ông Phật. Ông hoàn toàn khác với Rembrandt Pauling. Ông rất thương những học sinh vừa lễ phép vừa ranh mãnh của mình. Ông nói thật nhỏ nhẹ:
- Nhưng đúng mười giờ tối các em phải có mặt. Được không?
Một tiếng dạ long trời lở đất đáp lại. Hai quái không chần chờ kéo nhau ra công viên mới xây dựng trên cửa ngõ vào thành phố. Công Chúa Gaby và quân sư Karl đã đúng hẹn ngồi trên băng ghế đá đợi chúng từ hồi nào. Phía trước mặt chúng là một trạm điện thoại. Tarzan quay số tổng đài và hỏi điện thoại của đội tuần tra lưu động. Hắn ghi số điện thoại trên bàn tay bốn đứa.
*
Buổi tối đến nhanh khó tưởng tượng nổi. Mới đó mà khu vườn đầy cổ thụ của gia đình Sauerlich đã chìm trong bóng đêm. Máy Tính Điện Tử lấy từ chiếc túi gắn nơi xe đạp hai chiếc máy bộ đàm, chiếc nào cũng có cần ăng-ten dài chừng nửa cánh tay. Karl đã ra sức chế tạo nó chỉ từ những phụ tùng vất bỏ của máy móc. Hai chiếc máy chỉ đàm thoại trong phạm vi ba trăm mét, nhưng như vậy cũng quá đủ. Cái đầu bác học của Karl đã được phát huy đúng chỗ đúng nơi. Nó chuyền cho Tarzan một máy:
- Tao với mày mỗi đứa một cái.
Và Máy Tính Điện Tử lủi nhanh như sóc vào một bụi rậm. Nó còn phải di chuyển qua nhiều bóng tối nữa trước khi tới đúng vị trí cần thiết đã vạch sẵn từ sa bàn: chỗ rẽ một thân cây cổ thụ khổng lồ trồi lên phía ngoài cổng ngôi biệt thự gia đình Sauerlich. Máy Tính Điện Tử giữ nhiệm vụ trinh sát.
Còn lại Tròn Vo Kloesen và Công Chúa Gaby. Nhiệm vụ của Tròn Vo cũng thật dễ chịu. Nó phục kích tại gara khi chiếc Jaguar lăn bánh, nếu có nguy hiểm, từ đó nó sẽ kéo cầu dao điện khiến kẻ thù đưa bàn tay lên cũng không thấy ngón mình. Khó xử nhất là Công Chúa. Cô bé dọa sẽ làm cho cả ba quái bể kế hoạch nếu không chịu phân công tác cho cô. Vậy thì…
Tarzan nắm tay cô bé lôi vào một bụi cây có ưu thế quan sát nhất. Hắn thì thầm:
- Vậy thì… bạn sát cánh bên tôi, chịu chưa?
Công Chúa chẳng hề đỏ mặt. Cô đập mạnh lòng bàn tay mình lên lòng bàn tay hắn:
- Tất nhiên. Đồng sanh đồng tử!
Tarzan bối rối đến mức hắn nghĩ rằng hắn phải thử chiếc máy bộ đàm, dù hắn rất tin vào khả năng khoa học kỹ thuật bẩm sinh của nhà toán học Máy Tính Điện Tử.
- Alô, alô. Vị trí mỗi người đã được sắp xếp. Đề nghị quân sư Karl trả lời…
Hắn bật nút nhận. Và trời ạ, giọng nhị quái Karl đầy ma lực:
- Đã nhận được âm thanh. Rất tốt. Có điều ngoài đường vắng tanh không một bóng người. Ớn quá…
- Tao sẽ gọi lần nữa. Cúp.
Chữ “cúp” của Tarzan vừa dứt là chiếc Jaguar từ nhà xe lăn bánh. Hơn tám giờ tối vài phút. Chà, trên băng sau thấy hai ông bà Sauerlich âu yếm nhau như lúc mới cưới, còn chú tài xế Georg mồm ngậm thuốc phì phèo. Không hiểu thằng bụng phệ Tròn Vo chứng kiến cảnh này có mủi lòng không?
Bóng đêm lúc này mỗi lúc một dày đặc. Công Chúa lạnh run vì gió, Tarzan phải trùm cho cô bé chiếc áo khoác của mình. Hắn nhắm thật chặt hai mắt một lúc lâu rồi mở ra. Như vậy sẽ dễ dàng làm quen với bóng tối hơn.
Chiếc máy bộ đàm của hắn bỗng kêu cái cạch. Tiếng của trinh sát Karl đầy lo lắng:
- Ê, chiếc Jaguar vừa khuất sau góc phố là một chiếc xe khác nhô ra… Trời ơi, chiếc Kombi. Mày hiểu không Tarzan, chiếc xe Kombi đang tiến dần về ngôi biệt thự… nó sắp đến chỗ tao đang núp… lạy Chúa, bảng số của nó lại là… AS 3415… bảng số đầu tiên mà mình đã ghi nhận ở Hội chợ… Sao hả Tarzan? Tao có nên gọi đội cảnh sát tuần tra lưu động không đây?
- Khoan đã…
Tarzan ra lệnh:
- Mày coi thằng nào ở trong chiếc Kombi:
- Hai bóng người lờ mờ. Làm sao tao dám rời cái rễ cây này hả? Nhưng… tao chắc đó là Eddi và Otto.
- Tụi ăn trộm này coi trời bằng vung. Nó tưởng rằng nó bách chiến bách thắng. À này Karl…
- Ơ, nó sắp chạy qua cổng để vào nhà Tròn Vo. Ồ không, nó đã dừng lại. Không thằng nào bước xuống. Đèn pha cũng tắt luôn.
- Mày nhớ canh chừng lúc tụi nó xuống xe. Nó có đủ chìa khóa để mở các cổng. Lúc nó mở cổng thì phôn ngay cho cảnh sát…
Đúng lúc đó Gaby kéo đầu Tarzan về bên tay phải. Coi, hai bóng đen từ trong vườn bước ra luồn lách như hai con chuột cống. Hai bóng đen từ hai phía ráp lại nhau gần đài phun nước bên hông nhà. Một thằng nói không lớn lắm, nhưng Tarzan ở dưới gió nên nghe khá rõ:
- Mẹ, cái thằng chủ hãng sôcôla. Nó tiêu đến nơi rồi nên mới ôm về cả đống tranh đắt giá.
Một giọng khác nghe đùng đục như có đờm trong cổ họng:
- Cũng may là chúng ta có cố vấn mỹ thuật P. P. Lão đã kê tên sẵn những bức tranh quan trọng trong danh sách.
- Thế lỡ lão P. P không kê tên tranh thì sao?
- Dễ ợt. Kẹt quá thì tao chụp hình lại các bức đã lấy như lần trước cho lão kiểm tra là xong.
Cái tên P. P là Tarzan giật thót người. Lão Paul Pauling ghê gớm thật. Tarzan rón rén trườn lên gạt cành cây đang lòa xòa trước mặt để nhìn kỹ càng hơn hai thằng đạo chích: hai thằng trộm chuyên nghiệp không ai khác hơn là Eddi và Otto.
Như vậy thì hai người ngồi trên xe Kombi là ai? Không hiểu sao thằng Máy Tính Điện Tử có thể lú lẫn cỡ đó được. Hay thằng quân sư bị rơi kính cận? Tarzan ngao ngán lắc đầu. Bây giờ thì hắn hoàn toàn yên tâm theo dõi bọn trộm đã bị lộ tung tích. Hãy nghe chúng nôn nóng:
- Nhanh lên, tao phải trèo thật nhanh để phá tung cửa sổ. Vì năm phút nữa cố vấn mỹ thuật sẽ đích thân vô đây kiểm tra tranh…
- Còn ông trùm?
Tiếng của Otto đầy bực tức:
- Ông trùm luôn tọa sơn quan hổ đấu, ngồi một chỗ ngó những con cọp vờn nhau. Ông ấy có phép tàng hình mà. Có động là… a lê, biến.
- Lão mà nghe lọt thì mày coi như qua đời. Thôi, tao hành động đây.
Hai bóng đen lẻn ra phía sau nhà.
Công Chúa khều Tarzan báo động khẩn cấp:
- Đổi vị trí đi ông… hiệp sĩ. Ở đây không thể gọi cho Máy Tính Điện Tử được. Tụi nó nghe ngay.
- Đồng ý!
Hắn và cô bé cùng nhảy về phía bụi cây trước mặt. Cũng từ bụi rậm này mà quân sư Karl đã lọt dần ra ngoài cổng để nằm dài xuống hàng rễ cây khổng lồ trinh sát. Nhưng Tarzan không tiến xa hơn. Hắn dừng lại tại bờ rào. Chỗ đó có thể thấy lờ mờ bóng chiếc Kombi đậu ngang ngược.
Hắn điện khẩn cấp:
- Quân sư Karl, a lô…
- Tao, nhị quái đây.
- Mày còn nhớ số điện thoại đội xe tuần tra không? Xòe bàn tay ra mà ngó. Ờ, ờ được. Gọi cho cảnh sát ngay lập tức. Dặn họ đừng hú còi xe kẻo bọn trộm tranh tẩu thoát. Hai thằng Eddi, Otto đã lọt vô nhà rồi.
- Vậy hả? Còn hai nhân vật trong xe Kombi?
- Một đứa là lão râu xồm P. P, còn đứa kia tao không biết. Chúng xuống xe ngay bây giờ đó. Hành động gấp đi.
Giờ thì chỉ còn bổn phận duy nhất là chờ đợi.
Tarzan nheo nheo mắt. Cánh cửa chiếc xe Kombi đã mở ra. Người đàn ông vạm vỡ bước xuống không hề xa lạ với chúng chút nào. Mới đêm hôm qua gã đã ngồi dự tiệc cùng bọng chúng. Đây là chuyến khứ hồi cuối cùng của đời gã tại địa điểm dự tiệc.
- Lão Paul Pauling!
Gaby kêu khe khẽ. Cô càng tôn trọng người bạn trai của mình hơn bao giờ hết. Tarzan đã lên kế hoạch và tiên đoán trước mọi việc diễn ra đêm nay như là hắn đã đi guốc vào bụng bọn tội phạm, từ khi còn ngồi trong phòng riêng của Máy Tính Điện Tử.
Chỉ có điều lão P. P chưa kịp băng qua chiếc cổng sắt sau khi mở khóa bằng chùm chìa khóa đã lấy mẫu của chú tài xế Georg thì… toàn bộ khu vực đã bị những người đại diện pháp luật bao vây. Máy Tính Điện Tử đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình. Chiếc máy bộ đàm của nó lúc này có thể bán đấu giá.
Hai chiếc xe bít bùng của cảnh sát đã chặn hai đầu đường, chưa kể một chiếc xe chỉ huy mui trần đang tiến tới. Công lý bao giờ lại chẳng hùng hậu ở phần cuối.
Ông trùm băng trộm tranh ngồi trong chiếc Kombi phát hiện được tình hình đột biến thì đã quá trễ.
Tuy nhiên hắn vẫn hy vọng ở một nước cờ chót: đào vi thượng sách. Hắn phóng khỏi chiếc xe.
- Đứng lại, không sẽ bị bắn gục!
- Đưa tay lên khỏi đầu! Đây là lực lượng cảnh sát!
Ông trùm riu ríu đưa hai tay lên trời. Không một phút chậm chạp, Tarzan và Gaby lao về phía cổng. Giữa cảnh tranh tối tranh sáng của trời đất, hai quái không thể nhìn rõ mặt ông trùm.
Và… chúng gần như không tin vào thị giác của mình nữa.
Coi, tên đầu đảng băng trộm, kẻ gieo tai họa cho nền văn hóa dân tộc, ông trùm buôn tranh quốc tế không ai khác hơn là vị thầy dạy học của chúng. Ông thầy hội họa luôn nuôi mối căm thù với học sinh mang tên Pauling tự Rembrandt, cũng là tên chỉ huy lúc ẩn lúc hiện chưa một lần bị bắt. Ông ta từng được báo chí đề cập đến bằng bốn chữ Thủ phạm tàng hình. Kẻ tàng hình đã lộ mặt. Bộ mặt mô phạm quân tử rớt xuống. Lão Rembrandt trở thành “ngụy…quân tử” giữa hàng loạt ánh đèn pha.
- Đừng xiết cò súng! Tôi xin khai hết.
Hùm thiêng mạt lộ cũng hèn. Lão Rembrandt trông thật thảm thương. Lão không xứng đáng với bản lãnh của một ông trùm. Lão còn kém cả thằng Kaluschke, xếp băng Black boy từng bị Tarzan cho đo ván. Lão khép nép trông mất vệ sinh làm sao trước sự mai phục của công lý.
Bây giờ thì cả Karl Máy Tính cũng có mặt tại hiện trường. Công Chúa kết luận:
- Cũng may trường trung học của chúng ta chỉ có mỗi mình ông thầy Pauling cá biệt. Cũng may là kẻ đầu sỏ đã bị bắt, môn hội họa của chúng ta sẽ không bị mai một đi.
Tarzan buồn bã nghĩ thầm: Đâu phải riêng gì Rembrandt, còn tới tám công tử ăn chơi băng Black boy đấy chớ. Cứ nhìn cách sinh hoạt trong gia đình Kaluschke thì rõ như ban ngày. Đồng tiền đâu có mua được sự kính trọng của đạo lý con người.
Hắn ngao ngán liếc qua lão râu xồm chuyên viên nghiên cứu mỹ thuật P. P đã bị còng tay dẫn đi ra chiếc xe bít bùng. Lúc đi ngang qua ông anh ruột, lão bất chợt nhổ một bãi nước bọt. Lão khinh thằng anh mất phẩm chất của một vị sếp lớn.
Gã Eddi định chống cự đã lãnh ngay một đá vào cằm. Cú đá có nghề của một viên cảnh sát cao hơn một thước tám. Còn Otto ư? Gã quăng phập chiếc dao găm xuống đất. Gã hiểu thân phận của một thằng sát thử hành nghề ăn trộm về chiều.
Người đội trưởng cảnh sát vỗ vai Tarzan, nhưng anh hướng cái nhìn về Karl nhị quái:
- Tôi là trung úy Scheufel. Người từng nghe điện thoại của một thiếu niên dũng cảm vô danh báo tin về vụ trộm lần trước. Tôi tin rằng đó là một thiếu niên giống hệt các em. Các em rất đáng được tuyên dương trước mọi người lớn. Tôi xác định rằng các em đều được thưởng. Mỗi quý vị sẽ có một khoản tiền lớn xứng đáng với chiến công của mình. Chỉ tiếc rằng tôi không biết được thiếu niên vô danh gọi điện kia là ai!
Tròn Vo chưa bao giờ hãnh diện như vậy. Cánh mũi nó phập phồng. Nó tự hào rằng lòng can đảm của nó không kém ai trong tứ quái. Nhưng nó nghẹn lời trước Tarzan. “Một thiếu niên dũng cảm vô danh”. Đúng rồi, con người của Tarzan vốn khinh tài trọng nghĩa. Đừng hòng hắn xưng họ tên ra để lấy lòng trung úy Scheufel, dù chính hắn, kẻ báo tin, đang đứng trước mặt viên sĩ quan trực ban Sở cảnh sát hôm nào.
Mãi tới bây giờ mưa mới chịu rơi lâm râm.
Kloesen bấm chuông như điên trước nhà cha mẹ mình. Một lúc khá lâu người đầu bếp và chị giúp việc mới ra mở cửa. Họ ngất xỉu ngay lập tức khi nghe cậu chủ nhỏ báo tin sự việc xảy ra. Họ đã ngủ trước đó một giấc mộng thiên thần trong không gian không tiếng động. Hai người cảnh sát có công việc làm liền, các nhân viên công lực rất rành y học. Họ chỉ giựt tóc mai là đủ tỉnh.
Mười một giờ đêm gia đình Sauerlich trở về. Họ sững sờ khi nghe quý tử Kloesen tuyên bố:
- Tarzan đã khám phá ra mưu kế của bọn trộm tranh lúc ba khoe ba cái vé thượng hạng của Nhà hát thành phố. Từ đó tụi con tương kế tựu kế giăng bẫy đúng phong cách của TKKG.
*
Tarzan và Tròn Vo về trường lúc nửa đêm. Chắc chắn Ban giám hiệu sẽ chờ đón vì trung úy Scheufel đã báo chiến công của chúng bằng điện thoại hồi mười giờ cho thầy Gerstner. Hai quái chỉ thấy lòng mình ngậm ngùi. Chúng không muốn đối thủ của mình là một kẻ giả mạo trong nghề dạy học. Tròn Vo Kloesen cố gắng giải thích:
- Không phải tao cố ý lộ hành tung của TKKG. Tao đã trình bày cho ba tao về nội dung này. Đó là tên viết tắt của bốn hiệp sĩ Tarzan Peter Carsten, Karl, Kloesen, Gaby Công Chúa. Mày… chịu chưa?
Tarzan bất cần nỗi khốn khổ của nó. Hắn đang mơ màng vì trái tim… khốn khổ của mình. Trái tim đã cùng “đồng sinh đồng tử” với cô bé Gaby lúc núp trong bụi rậm. Phải làm tiếp tục bài thơ dang dở cho Công Chúa thế nào bây giờ, chẳng lẽ:
Em khoe cả một vườn cây trái
Răng khểnh về đêm thấy bắt thèm
Trái nho nũng nịu trên đầu lưỡi
Có xuýt xoa bằng tôi nhớ em…
Chẳng lẽ một Công Chúa mười lăm tuổi lại nỡ nhăn mặt vì tình bạn của Tarzan hay sao?
Lê Thị Kim Chi @ 11:58 21/04/2012
Số lượt xem: 359
- Tập 1: tiếp theo (21/04/12)
- Tập 1: Thủ phạm tàng hình. (10/04/12)
- Giới thiệu nhân vật. (10/04/12)
Tạo hình trái tim từ tên bạn.
nhập từ mún tạo thành trái tim vào
đây
Copy hình vừa tạo và dán vào blog thôi.
Thích không ^^
© Forum x3







Các ý kiến mới nhất